17:43 ICT Thứ sáu, 19/12/2014
h

Trang nhất » Tin Tức » Thơ

Chùm thơ của Phạm Ngọc Vĩnh

Chủ nhật - 15/09/2013 08:33

LỜI RU MĂNG

Chỉ vì thương lũ con măng
Suốt đời mẹ phải uốn cong thân người
Ấp ôm buông lá chơi vơi
Ngủ ngon con nhé, mai rồi thành tre

Cho dù giữa nắng ngày hè
Có bàn tay mẹ vỗ về - ngủ ngoan!
Cho con ngắm ánh trăng tròn
Cho con dạo bước trên chòm Hùng Tinh

Nghe nào đừng có cựa mình
Để cha động gió buông hình đáy sông
Nghe nào dù có bão dông
Mẹ đây ôm ấp, đừng hòng quật lay

Từng ngày mẹ nới vòng tay
Để con bám đất, chắt đầy nhựa thơm
Để con ngày một lớn thêm
Thành bờ thành bụi tô thêm sắc trời

Một thân măng, một niềm vui
Con là của mẹ đất trời quê ta
Nhớ câu "măng mọc, tre già"
Xa quê càng thấy mặn mà lời ru

Bóng trùm toả rộng đường quê
Cho bàn chân dịu lối về ngày xưa
À ơi... con ngủ đi nghe
Lời ru cọt kẹt, trưa hè chênh chao!





LÚA ƠI

Từ khi lá vuột đuôi gà
Đồng quê trải rộng mượt mà lúa non
Lụa là phơi bóng trăng tròn
Lúa thì con gái mê hồn ngắm trông
Đẹp thay khi ngọn đâm bông
Phất cờ khua lá mượt đồng nhấp nhô
Níu tay ken khóm che bờ
Vui reo từng vạt sóng xô gợn về
Mênh mang tràn ngập quai đê
Tới kỳ vào mẩy đê mê hạt vàng
Vui quang gánh lúa về làng
Nức hương tay mẹ sẩy sàng hạt thơm
Dẻo ngon em xới bát cơm
Nụ cười tươi rói thơm thơm nụ cười
Tháng năm cho chí tháng mười
Trả nhau hạt thóc công người bón chăm
Một đời thắm nghĩa tình thân
Mơ về hạt gạo trắng ngần lúa ơi!





HỎI RẰNG

Do đâ â u âu mà lúa thơm hương
Do đâu khói ủ bếp rơm ấm nồng
Phải chăng mồ hôi chảy dòng
Nhà nông sớm tối mẫn cần bón chăm

Do đâu kén tằm vàng ươm
Do đâu vuông vải sợi mềm chỉ tơ
Phải chăng sớm nắng chiều mưa
Tay em tay chị thoi đưa rộn ràng

Do đâu chiêm rực - mùa vàng
Do đâu cối gạo nhịp nhàng ngày đêm
Phải chăng chân cứng đá mềm
Guồng xa chân đạp - gàu gần kéo dây

Sức người bền bỉ tháng ngày
Dồng khô ruộng cạn ai này quản công
Sáng vun trưa xới chiều trồng
Một đời thắm đất ruộng đồng bón chăm

Do đâu? - Do tự cõi lòng
Nay gieo vất vả - Mai trồng niềm vui.



THƠ RƠI

Cả đời nhặt được câu thơ
Cậy em giữ hộ, ai ngờ để rơi
Tại em hay là tại tôi
Túi khâu lỏng cúc, để rồi trách nhau

Dặn đi chơi, phải về mau
Ngõ bên hàng xóm lối sau, lẽ nào!
Áo em mắc phải chà rào
Mùng tơi đua ngọn, vắt vào nhà kia

Ai khôn ngắt ngọn thìa lìa
Trót rơi , thôi cũng liệu chia cho rồi!
Mất thơ còn lại nụ cười
Đành chờ xuân tới tìm người gửi thơ!


 



 
THỜI GIAN

Bóc tờ lịch vuốt tay lên mái tóc
Gió đâu về hoa rụng kín vườn nhà
Thời gian ơi có bao giờ trở lại
Cho tóc mềm thoát yếm mái sương sa.





THĂM BẠN

Về thăm bạn, thăm Nhà Thờ Đá
Lại được mời uống rượu Kim Sơn
Đá tuyệt tác một nền kiến trúc
Rượu tuyệt phẩm thôi miên vùng miền

Sánh vai nhau ngước mắt ta nhìn
Sắc đá lạnh cũng màu men lạnh
Trong miền say miên man sóng sánh
Bạn mình ơi ngày xuân Kim Sơn.



NHỚ MÙA HOA THỊ

Mùa này thị đang ra hoa
Tôi nhớ về những ngày đã xa
Rất xa
Lớp học miền quê sơ tán
Tạm rời thủ đô

Mái lá tranh tre
Bục giảng thày đứng , bùn nhão nhoét
Trò ngồi tê buốt trong gió rét
Miệt mài từng tiết, lắng nghe

Hoa thị, cánh li ti rắc lối đi
Ngước mắt nhìn lên, bóng lá trùm kín mặt
Cành cây cao, con chim hót
Sực tỉnh lối về, thức nỗi bâng khuâng

Cây và cây, rợp vườn
Tán lá rợp bóng sân
Giếng gạch nôn nao, nước lồng hoa rụng
Đường gạch lao xao, lá bay chiều vắng
Cuộc hẹn nhau, gốc thị đứng chờ

Xếp bút đi xa
Khi thị ra hoa, mà tới giờ
Thư ai gửi lạc đâu, rừng vắng?
Thời chúng mình đã biết nào!




KHÓI

Khi lửa bén đừng giơ tay xua khói
Khói không bay sao biết được hương nồng
Lúc khói bốc thấy chung chiêng nóc bếp
Ơi tình quê ngào ngạt một trời mong!






 
VỀ QUÊ

Bồi hồi dạo bước đường quê
Bao ngày xa - nay lại về - nhớ sao

Đâu rồi ngọn muống mặt ao?
Cuộn làn gió gợn - trộn vào heo may

Nhử câu cá động kéo dây
Bèo rung mặt nước - níu tay buông chùng

Đâu rồi hoa gạo đâm bông?
Ngày xuân chim sáo lượn vòng bay xa

Rợp trời lựng đỏ màu hoa
Gạo ơi còn nhớ bóng ta bóng mình

Đâu rồi cành phượng rung rinh?
Ngày hè đỏ lửa sân đình - gọi ve

Đâu rồi sáo diều ngân nga?
Gió lùa miệng ống- khúc ca đất trời

Cánh diều chao suốt một đời
Buông dây lồng ngực bồi hồi con tim

Đâu rồi? Sao cứ lặng im!
Bao nhiêu hương sắc lục tìm sớm trưa

Một thời - dù nắng hay mưa
Trở về - ta nhớ - bóng xưa một thời.





ĐẦU XUÂN ĐI CHỢ

Đầu xuân đi chợ mua gì?
Nhớ lại câu bạt cù kỳ nhân gian

Chợ về em xách đầy làn
Thịt cá rau quả vô vàn món ăn
Rằng là nội trợ quanh năm
Rằng là tay nải chức năng bên đời

Đầu xuân anh đã nhận rồi
Đưa em đi chợ mua lời nhân gian
Không mua bạc chẳng mua vàng
Mua gói muối trắng tuyềnh toàng cho hên

Muối mặn cho đậm cái duyên
Cho êm cái dạ cho mềm bàn tay
Mặn mà xuân sớm mai nay
Quanh năm thơm thảo những ngày bên nhau.





LẶNG THẦM

Lặng thầm trên khúc đường thôn
Một đôi quang gánh bước dồn chiều quê
Miếng trầu bỏm bẻm đỏ hoe
Còng lưng vai mẹ chở che gió trời
Dáng đi của cả cuộc đời
Mà nay vẫn lặng như thời mẹ đi
Nghe trong tiếng gió thầm thì
Bước chân còn gợi những gì xa xưa
Xót lòng thương nỗi nắng mưa
Quanh năm tần tảo sớm trưa nhọc nhằn
Lặng thầm theo mỗi bước chân
Nhớ về dáng mẹ khuất dần đường quê.





NHỚ SAO

Về quê tôi nhớ xa xưa
Nồi canh dầm khế hương cua thơm lừng
Óng xanh lá ngọn tơi mùng
Mâm thau vành vạnh vây cùng đũa son
Bát Yêu đáy nhỏ vành thon
Nhẹ tay em múc canh ngon trưa hè
Vàng om một đĩa cá kho
Riềng Sung Hành vỏ vùi tro om nhừ
Thơm thơm nơi bếp thơm đi
Gạo Dự trắng nõn dẻo từ mãi đâu
Phải chăng từ hạt vụ đầu
Gàu guồng kéo nước thắm màu lúa reo
Mưa rơi hạt lặn hạt treo
Lúa vờn bóng lá bước theo em về

Bao nhiêu hương sắc tình quê
Say trong nắng trải ùa về trong tôi
Chẳng bao giờ thấy xa xôi
Tình quê thổn thức một thời nhớ sao.




RƯỢU CẦN

Rượu cần tay vít cong cần
Mời nhau cùng nín, nín dần bình vơi
Cần cong, cong cả sắc trời
Tay níu, níu cả núi đồi hoa đơm
Rượu cần bên bạn thảo thơm
Nối tình xuôi ngược môi êm rượu cần.




THUYỀN TRÔI SÔNG TRĂNG

Bồng bềnh thuyền trôi sông trăng
Chú Cuội cầm lái, chị Hằng níu tay
Gốc đa ai nhổ cọc dây
Sổng trâu, vạt lúa dăng đầy mặt sông
Thơ thẩn ta đứng ngắm trông
Trượt chân bờ cạn, nước dâng ngang người
Chị Hằng, chú Cuội nhoẻn cười
Sông trăng, neo đậu lòng người thuyền khuya.







ÁO EM

Ngày nào em mặc nâu sồng
Tóc còn vấn búi, môi hồng lộ khoe
Anh nhìn, tay nón em che
Ghé nghiêng một khoảng xuân thì vương say
Đường viền bó chặt khuôn đầy
Ương uyên đã rộn một ngày ương uyên
Bong cái sắc, nổi cái duyên
Áo em mặc đã thôi miên nhau rồi.


 




KHÓC

Lời chào đời
Đầu tiên là tiếng khóc
Khóc thật to, cho khí tràn lồng ngực
Khóc cho đã, để xua tan ấm ức
Chín tháng mười ngày
Cầm tức bào thai

Khóc để bắt đầu một chân trời
Khi mở mắt ngước nhìn ánh sáng
Mẹ ở bên vỗ về yên lặng
Có biết gì đâu
Tiếng khóc dã đề
Nhưng khi khóc
Ta đâu có hề
Rên, nấc
Vừa chào đời chút chi mà uẩn khúc
Khóc để mẹ hiền, thấu nỗi tình con

Rồi hôm nay
Cũng chẳng thể hơn
Có muốn khóc, mẹ đã về xa khuất
Gửi gió trời một lời chất ngất
Khóc dịu dàng
Với nỗi tình thơ!





CÔ GÁI NHỔ MẠ

Này cô em gái nhổ mạ ơi
Kìa sao cứ đứng dãi giữa trời
Gò lưng, túm rễ không thương tiếc
Dạng cẳng, vặt râu xót của người
Vỗ đon lạch bạch, xoa rồi đập
Dũ khóm tanh bành, xiết với lôi
Mạ già, ruộng ngấu còn hay nữa
Mà cứ cong người để nắng phơi!





CẢNH SẮC QUÊ XƯA


Với cái nóng thấu xương của ngày hạ
Và cái lạnh cắt da của ngày đông
Thân thể ta trở thành thanh cảm biến
Tạo hoá ơi sao mong cõi tiên bồng

Thuở hoang sơ mo cau làm quạt gió
Tránh giá lạnh trải ổ kết nụn rơm
Đói ! qua bữa củ khoai mang lót dạ
Áp lưng nhau hơi ấm vượt đêm trường

Qua một thuở bùi nhùi rơm giữ lửa
Rét căm căm túm tụm phía đầu bờ
Gạn cạn phổi lấy thêm luồng hơi nữa
Rít thuốc lào tịt lõ, đã say sưa

Những sá đất vặn cong sắc đồng quê
Khói ngút bay tà tà mùa đổ ải
Lạc tiếng vạc phía chân trời dội lại
Một khoảng riêng trôi nổi giữa biển chiều

Sắc thái quê xưa thương nhớ biết bao
Rồi một ngày sẽ trở về với đất
Lại lắng nghe những niềm chất ngất
Nằm miên man trong thế giới hoang huyền...






ĐÊM THU


Thu sang đêm vắng lạc vùng mơ
Thổn thức năm canh dạ vật vờ
Lác đác lá rơi vùng Bến Nức
Rì rào gió thổi chốn Bờ Tô
Khung trời xem vẻ trôi nằng nặng
Cảnh vật hình như cũng hững hờ
Người bước đi xa còn trở lại?
Có về cùng dệt khối tình thơ!

                    
 
Phạm Ngọc Vĩnh
(Đường Văn Cao, TP. Nam Định)
ĐT: 0912142736

 

 
Tổng số điểm của bài viết là: 19 trong 5 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: mặn mà
Comment addGửi bình luận của bạn
Mã chống spamThay mới

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn